Yếu tố di truyền từ cha mẹ là một trong những nguyên nhân gây đái dầm ở trẻ, bên cạnh những bệnh lý về đường tiết niệu và thần kinh.
Theo bác sĩ chuyên khoa I Phan Huỳnh Tiến Đạt, Trung tâm Tiết niệu thận học - Bệnh viện đa khoa Tâm Anh TP.HCM, đái dầm được định nghĩa là tình trạng trẻ đào thải nước tiểu có chủ ý, hoặc không có chủ ý trong lúc ngủ. Ước tính, 7% trẻ trai và 3% trẻ gái bị đái dầm ở tuổi lên 5. Tỷ lệ này giảm xuống khi trẻ được 10 tuổi. Tuy nhiên, đái dầm vẫn có thể xuất hiện ở người trưởng thành với tỷ lệ khoảng 1%. Đái dầm có ở cả hai giới, nhưng phổ biến ở bé trai hơn.
Đái dầm ở trẻ em thường vào ban đêm, nhưng trong nhiều trường hợp cũng xuất hiện khi trẻ ngủ ban ngày. Một số trường hợp trẻ bị đái dầm kết hợp cả hai thời điểm. Tình trạng này thường không được chẩn đoán, trừ khi trẻ đủ 5 tuổi. Biểu hiện trẻ bị đái dầm là làm ướt quần áo và giường nhiều lần với tần suất tốt thiểu 2 lần/tuần và kéo dài trong khoảng 3 tháng. Đái dầm có thể chia thành 2 loại nguyên phát và thứ phát. Đái dầm nguyên phát được hiểu là tình trạng trẻ đái dầm trong 6 tháng liên tục. Đái dầm thứ phát là khi trẻ đã ngừng đái dầm 6 tháng và tái phát.
Bác sĩ Đạt tư vấn cho người nhà bệnh nhi. Ảnh: Hân Thái
Sự phát triển của chứng đái dầm có liên quan đến nhiều yếu tố. Trong đó, sinh lý bệnh hướng đến tình trạng trẻ không có khả năng thức dậy trong lúc ngủ khi bàng quang căng đầy, phối hợp với việc nước tiểu sản xuất nhiều vào ban đêm và giảm khả năng hoạt động của bàng quang. Do đó, các chuyên gia tiết niệu cho rằng, nguyên nhân khiến trẻ đái dầm là do kích thước bàng quang của trẻ còn nhỏ, không thể chứa được nhiều nước tiểu.
Nhiễm trùng đường tiết niệu dai dẳng cũng là nguyên nhân gây đái dầm ở trẻ. Trẻ bị chậm phát triển cũng cản trở quá trình tập đi vệ sinh đúng. Bên cạnh đó, đái dầm còn liên quan đến yếu tố tâm lý, thần kinh. Trẻ đái dầm khi bị căng thẳng nghiêm trọng dẫn đến tình trạng rối loạn tâm thần, bao gồm rối loạn hành vi và rối loạn cảm xúc. Một nguyên nhân khác là do yếu tố di truyền. Trẻ sinh ra trong gia đình có cha mẹ bị đái dầm, đặc biệt là người cha, sẽ có nguy cơ gặp tình trạng này cao hơn. Các yếu tố nguy cơ gây đái dầm còn bao gồm di truyền và các bệnh lý ở bộ phận sinh dục, trực tràng như dị tật hệ sinh dục, táo bón.
Bác sĩ Tiến Đạt cho hay, những trẻ mắc chứng đái dầm thường ngủ nhiều, khó đánh thức khi đang ngủ hoặc đi tiểu không sạch khiến cho nước tiểu đọng lại trong bàng quang.
Để chẩn đoán chứng đái dầm ở trẻ, bác sĩ sẽ xem xét bệnh sử, khám sức khỏe đường tiết niệu để loại trừ nguyên nhân tiểu không kiểm soát. Đồng thời, trẻ có thể được chỉ định xét nghiệm nước tiểu, xét nghiệm máu để kiểm tra nồng độ đường, kích thích tố và chức năng thận. Đái dầm có thể do tác dụng phụ của thuốc, nên bác sĩ cũng phối hợp kiểm tra các loại thuốc trẻ đang dùng.
Cho trẻ uống ít nước trước khi ngủ là một trong những cách chữa đái dầm. Ảnh: Shutterstock
Theo bác sĩ Tiến Đạt, đái dầm có thể không cần điều trị. Nhiều trường hợp trẻ bị đái dầm nhẹ sẽ tự khỏi khi bước vào tuổi thiếu niên. Do đó, trước tiên phụ huynh sẽ được hướng dẫn liệu pháp thay đổi hành vi. Cụ thể như cho trẻ uống ít nước trước khi ngủ, sử dụng báo thức để nhắc trẻ đi vệ sinh, thực hiện các bài tập kéo dài khả năng giữ nước tiểu của bàng quang... Các biện pháp này được chứng minh là có thể mang đến hiệu quả cho hơn 75% bệnh nhân.
Trong trường hợp liệu pháp thay đổi hành vi không hiệu quả, bệnh nhi có thể được chỉ định dùng các loại thuốc giúp thận giảm đào thải nước tiểu như desmopressin, thuốc chống trầm cảm imipramine... Tuy nhiên, thuốc chỉ được sử dụng khi tình trạng đái dầm có ảnh hưởng đến sinh hoạt và trẻ đủ 6 tuổi.
Việc dùng thuốc và các liệu pháp tâm lý cần được áp dụng đồng thời để mang đến hiệu quả cao nhất. Bởi rất nhiều trường hợp ngừng thuốc, tình trạng đái dầm sẽ quay trở lại. Do đó, bác sĩ Tiến Đạt khuyến khích phụ huynh nên ưu tiên liệu pháp thay đổi hành vi và chú ý biểu hiện đái dầm của trẻ để điều trị sớm. Một trong những dấu hiệu quyết định thời điểm cần phải đưa trẻ đến bệnh viện là khi đái dầm ảnh hưởng đến hoạt động, tinh thần, khiến trẻ tự ti trước bạn bè hoặc không thể tham gia các hoạt động cộng đồng.
Genetic factors from parents are one of the causes of bedwetting in children, besides diseases of the urinary tract and nerves.
According to specialist doctor I Phan Huynh Tien Dat, Center of Urology and Nephrology - Tam Anh General Hospital in Ho Chi Minh City, bedwetting is defined as a condition in which children excrete urine intentionally, or unintentionally. during sleep. It is estimated that 7% of boys and 3% of girls have bedwetting by the age of 5. This rate decreases by the age of 10. However, bedwetting can still occur in adults with an incidence of about 1%. Bedwetting occurs in both sexes, but is more common in boys.
Bedwetting in children often occurs at night, but in many cases also occurs when the child sleeps during the day. Some cases of children with bedwetting are a combination of both. This condition usually goes undiagnosed, unless the child is 5 years old. Children with bedwetting are wetting clothes and bedding many times with a frequency of at least twice a week and lasting for about 3 months. Bedwetting can be divided into primary and secondary types. Primary bedwetting is understood as a condition in which a child has bedwetting for 6 consecutive months. Secondary bedwetting is when the child has stopped bedwetting for 6 months and has recurred.
The development of bedwetting is related to many factors. In particular, the pathophysiology refers to the child's inability to wake up from sleep when the bladder is full, combined with the increased urine production at night and decreased bladder function. Therefore, urologists believe that the cause of bedwetting in children is due to the small size of their bladders, which cannot hold much urine.
Persistent urinary tract infections are also a cause of bedwetting in children. Children with developmental delays also interfere with proper toilet training. Besides, bedwetting is also related to psychological and neurological factors. Bedwetting in children under severe stress leads to mental disorders, including behavioral and emotional disturbances. Another cause is genetic factors. Children born to parents with bedwetting, especially the father, have a higher risk of developing the condition. Risk factors for bedwetting also include genetics and diseases of the genitals and rectum such as genitourinary anomalies and constipation.
Dr. Tien Dat said that children with bedwetting often sleep a lot, are difficult to wake up while sleeping, or urinate not cleanly, causing urine to remain in the bladder.
To diagnose bedwetting in your child, your doctor will review your medical history and do a physical exam to rule out urinary incontinence. At the same time, the child may be ordered to have urine tests, blood tests to check sugar levels, hormones and kidney function. Bedwetting can be a side effect of medication, so your doctor will also coordinate to check the medications your child is taking.
According to Dr. Tien Dat, bedwetting may not require treatment. Many children with mild bedwetting clear up on their own by the time they reach adolescence. Therefore, parents will first be guided in behavior change therapy. Specifically, such as giving children a little water to drink before going to sleep, using alarms to remind children to go to the toilet, performing exercises to stretch the bladder's ability to hold urine, etc. These measures have been proven to be effective. can be effective for more than 75% of patients.
In case behavior change therapy is not effective, pediatric patients may be prescribed drugs that help the kidneys reduce urine excretion such as desmopressin, antidepressant imipramine... However, the drug is only used. when bedwetting affects daily activities and the child is full 6 years old.
The use of drugs and psychotherapy need to be applied at the same time to bring the most effective. Because in many cases the drug is stopped, the bedwetting will return. Therefore, Dr. Tien Dat encourages parents to prioritize behavior change therapy and pay attention to children's bedwetting symptoms for early treatment. One of the decisive signs when it is time to bring a child to the hospital is when bed-wetting affects activities, mental health, makes children self-conscious in front of friends or unable to participate in community activities.
Đăng nhận xét