It’s not necessarily the end for ‘nearly man’ Rishi Sunak, despite coming second to Liz Truss in today’s Conservative leadership vote. Tom Ough chats to life coach Jacqueline Hurst about what we can all take away from experiencing a dashed victory, whether it happens in front of the nation’s eyes or not
As Liz Truss’s name was read out by Sir Graham Brady today, confirming her as Britain’s new prime minister, Rishi Sunak’s smile did not break. Whether his heart broke a little, we can’t know; professional to the end, he evinced not a trace of disappointment.
For all his graciousness, Sunak – who received 42 per cent of the final vote to Truss’s 57 – must know what we all knew at the start of the Conservative leadership contest. For the winner, the highest office in the land; for the loser, not a silver medal, but a millstone – the curse, perhaps lifelong, of being thought of as “a nearly man”. It is injury added to insult; Sunak, like Truss, has suffered relentless scrutiny and criticism these past few weeks. Even pistols-at-dawn duelling, banned nearly 200 years ago, seems in some ways more humane than a Tory leadership election.
Sunak’s life, as far as we know, had hitherto been gilded with success. He went from Winchester College to Oxford, from Oxford to Stanford as a Fulbright scholar, and from there to a lucrative career in finance. He and his wife, Akshata Murty, have a combined fortune of £730m. Sunak was elected to the House of Commons in 2015, and was chancellor, dizzyingly, just five years later. During the pandemic, he was the most popular politician in government.
But in one way or another, failure befalls us all. Every human mind houses an overlapping multitude of closely gripped or loosely held dreams and ambitions. We can’t realise all of them, especially those that require us to compete with rivals of equal vigour.
What now for Sunak? What can he salvage from his defeat? And what about the rest of us? If there are lessons to be learnt from losing a leadership election, perhaps we can imbibe them without having to have our own ambitions thwarted before the nation.
Jacqueline Hurst is a certified life coach who has worked with more than 7,000 clients, many of them high-achievers who might have a little in common with Sunak. Hurst, author of How to Do You, questions whether Sunak should view his loss of the election as a failure. Failure, she says, does not exist. “Look at Serena Williams. She hasn’t got to where she’s got to by winning every match – she’s had to lose some matches to get there.
“So I don’t really believe in that big word, failure – ‘Oh, my God, it’s a fail.’ There’s no such thing as failing. Because every single time things don’t go to plan, there’s a bigger reason behind that. And there’s always a better thing that comes from it. There’s always growth from that space.”
One does not have to believe that everything happens for a reason, as the saying goes, to accept that there are varyingly productive ways of viewing setbacks. “You either look at your life,” Hurst says, “and go, ‘Oh, God, I failed here, and I failed there,’ and sit in the negative mindset, or you can use that to springboard off, to become a more intelligent person. And that’s a choice that you make.”
If Sunak were sitting in front of her, then, Hurst would tell him the following: “First of all, well done on entering something as massive as that. And second of all, you not getting it might not be a bad thing.”
Sunak is hardly starved of options. He could stay in politics, ready for another tilt at the leadership should Liz Truss’ government be voted out in 2024 after a bruising couple of years grappling with existing crises (cost of living, energy, housing, Ukraine, etc) and crises yet to arise. In that case, Sunak might come to view this year’s leadership election as a hospital pass he was fortunate not to receive.
He could leave politics entirely, perhaps to take a lucrative role as an adviser to either a bank or, as Nick Clegg has, a large tech company. Sunak, having been a recipient of one of David Cameron’s texts on behalf of the now-bankrupt finance firm Greensill Capital, might not choose to follow the former PM into lobbying. But he might also note the many post-political lives of George Osborne, who at the time of writing has had nine jobs – university lecturer, newspaper editor, bank adviser, chair of the British Museum, tinker, tailor, soldier, rather spiteful commentator on Theresa May – since leaving government in 2016. Other interesting post-ministerial careers include Tristram Hunt’s directorship of the V&A, David Miliband’s presidency of the International Rescue Committee, Tony Blair’s spectacular career in mental gymnastics and Ed Balls’s immortal contribution to Strictly Come Dancing. “There’s a million things he could do,” Hurst says of Sunak.
Liz Truss beams shortly after becoming Britain’s new PM
For now, says Hurst, Sunak must ask himself the following. “‘What are the lessons I’ve learned here? Are there things I should have learnt?’ And I’m sure there will be, because we always learn through these experiences. ‘And what do I do with that new learning? Where do I go forward?’
“Let’s say he ends up in the next role that he’s doing, and he really loves that role. He’ll look back and he’ll say, ‘Thank goodness that other thing didn’t happen.’”
Of these realisations – and one does wonder whether the torturous, goldfish-bowl life of a PM is that much worse than Sunak’s more lucrative and pro-social alternatives – Hurst says: “You may not see it immediately. But you will see it with time – time is a really good thing for things like that.”
To those who think they have failed, Hurst advocates a change of mindset. They don’t happen immediately, however; they require hard work. It is not enough to agree with the idea that setbacks are part of success; the idea must be ingested emotionally as well as intellectually. “We don’t get taught this stuff at school, and I wish we did,” says Hurst. “The first step, and I don’t want to sound la-la, is about awareness and consciousness of what you’re actually thinking. We don’t know what we’re thinking most of the time we walk around unaware and unconscious. So step one is asking yourself, ‘What am I thinking? And that can take some time.”
The second step, she says, “is to say to yourself, ‘I have a choice. If I think negatively, that is still going to make me feel negative.’ Your mind is the most powerful muscle in your whole body when you learn to use it correctly and ask yourself these questions. ‘How do I want to think about that?’ It’s one of my favourite questions.”
Hurst doesn’t want to speculate on Sunak’s personality or level of resilience, but she thinks he will, like anyone, benefit from the support of family and friends. He might look to classic examples of people who’ve turned failure into success; as well as Williams, Hurst cites Walt Disney, Oprah Winfrey and the Wright brothers. Losing, she says, teaches us more than winning.
What Rishi Sunak may or may not be doing for the foreseeable future
Hurst has her own story of recovery; after a difficult childhood, she became a drug addict. Only when she had rescued herself from addiction did she decide to become a life coach. “That’s definitely something I do not look at as failing,” she says of that period of her life. “I’m 19 years clean last week, and getting clean, all that stuff, is a massive part of who I became.”
From her clients, Hurst hears myriad tales of what one might call either failures or, more constructively, setbacks. Missed promotions. Lovers walking out. Businesses not getting off the ground. Hurst imagines someone whose café shut down during the pandemic. “It’s been blood, sweat and tears all day, and they’ve said, ‘Well, this isn’t working.’ That’s that. And they’ve gone back to wherever, maybe Italy, and now they’re with their family, and they’ve met a nice person, and they’re having a baby. And that wouldn’t be happening if they were still here. So that’s what I’m saying: there’s always a bigger picture.”
It is not true that things always turn out for the best. We benefit from the success of the scientists who created mRNA vaccines; we will shiver this winter as a consequence of failing to build more nuclear power stations. But success and failure are usually much less clear-cut.
The human mind, so powerfully disposed towards narrative, is quicker than we think to find meaning in endeavours we did not imagine ourselves pursuing. The hedonic treadmill turns more quickly than we imagine. Rishi Sunak will not be prime minister, but he might well end up happier for it.
Đó không nhất thiết là dấu chấm hết cho ‘gần như người đàn ông’ Rishi Sunak, mặc dù về thứ hai sau Liz Truss trong cuộc bỏ phiếu lãnh đạo Đảng Bảo thủ ngày hôm nay. Tom Ough trò chuyện với huấn luyện viên cuộc sống Jacqueline Hurst về những gì tất cả chúng ta có thể mất đi khi trải qua một chiến thắng tan vỡ, cho dù điều đó có xảy ra trước mắt cả quốc gia hay không
Khi tên của Liz Truss được đọc bởi Sir Graham Brady ngày hôm nay, xác nhận cô ấy là thủ tướng mới của Anh, nụ cười của Rishi Sunak vẫn không vỡ òa. Liệu trái tim anh ấy có tan vỡ một chút hay không, chúng tôi không thể biết được; chuyên nghiệp đến cuối cùng, anh ta không hề có một chút thất vọng nào.
Đối với tất cả sự hài lòng của mình, Sunak - người nhận được 42% phiếu bầu cuối cùng cho Truss’s 57 - phải biết những gì chúng ta đã biết khi bắt đầu cuộc thi lãnh đạo Đảng Bảo thủ. Đối với người chiến thắng, chức vụ cao nhất trong đất; đối với kẻ thua cuộc, không phải là một huy chương bạc, mà là một cái cối xay - lời nguyền, có lẽ suốt đời, bị coi là “một kẻ sắp chết”. Nó là thương tích thêm vào sự xúc phạm; Sunak, giống như Truss, đã phải chịu sự giám sát và chỉ trích không ngừng trong vài tuần qua. Ngay cả cuộc đấu súng lúc bình minh, đã bị cấm cách đây gần 200 năm, về mặt nào đó có vẻ nhân đạo hơn một cuộc bầu cử lãnh đạo Tory.
Theo như chúng ta biết, cuộc đời của Sunak cho đến nay vẫn được mạ vàng với nhiều thành công. Ông đã đi từ Đại học Winchester đến Oxford, từ Oxford đến Stanford với tư cách là một học giả Fulbright, và từ đó đến với một sự nghiệp béo bở trong lĩnh vực tài chính. Anh và vợ, Akshata Murty, có tổng tài sản trị giá 730 triệu bảng. Sunak được bầu vào Hạ viện vào năm 2015, và trở thành thủ tướng một cách chóng mặt, chỉ 5 năm sau đó. Trong đại dịch, ông là chính trị gia được yêu thích nhất trong chính phủ.
Nhưng bằng cách này hay cách khác, thất bại luôn ập đến với tất cả chúng ta. Mỗi tâm trí con người đều chứa đựng vô số những ước mơ và tham vọng được nắm bắt chặt chẽ hoặc lỏng lẻo. Chúng tôi không thể nhận ra tất cả chúng, đặc biệt là những thứ đòi hỏi chúng tôi phải cạnh tranh với các đối thủ ngang tài ngang sức.
Bây giờthì sao cho Sunak? Anh ta có thể cứu vãn được gì từ thất bại của mình? Còn chúng ta thì sao? Nếu có những bài học rút ra từ việc thất bại trong một cuộc bầu cử lãnh đạo, có lẽ chúng ta có thể thấm nhuần họ mà không cần tham vọng của mình bị cản trở trước quốc gia.
Jacqueline Hurst là một huấn luyện viên cuộc sống được chứng nhận, người đã làm việc với hơn 7.000 khách hàng, nhiều người trong số họ là những người đạt thành tích cao có thể có một chút điểm chung với Sunak. Hurst, tác giả cuốn sách How to Do You, đặt câu hỏi liệu Sunak có nên coi việc thất bại trong cuộc bầu cử là một thất bại hay không. Cô ấy nói, thất bại không tồn tại. “Hãy nhìn Serena Williams. Cô ấy không thể đến được vị trí mà cô ấy đạt được bằng cách chiến thắng mọi trận đấu - cô ấy đã phải thua một số trận đấu để đạt được điều đó.
“Vì vậy, tôi không thực sự tin vào từ lớn đó, thất bại -‘ Ôi Chúa ơi, đó là một thất bại. ’Không có gì gọi là thất bại. Bởi vì mỗi khi mọi thứ không theo kế hoạch, thì có một lý do lớn hơn đằng sau điều đó. Và luôn có một điều tốt hơn đến từ nó. Luôn có sự phát triển từ không gian đó. "
Người ta không cần phải tin rằng mọi thứ xảy ra đều có lý do, như người ta thường nói, hãy chấp nhận rằng có nhiều cách khác nhau để xem những thất bại hiệu quả. “Bạn có thể nhìn vào cuộc sống của mình,” Hurst nói, “và đi,“ Ôi, Chúa ơi, tôi đã thất bại ở đây, và tôi thất bại ở đó, ”và ngồi trong suy nghĩ tiêu cực, hoặc bạn có thể sử dụng điều đó để khởi động, trở thành một người thông minh hơn. Và đó là lựa chọn của bạn. "
Nếu Sunak đang ngồi trước mặt cô ấy, thì Hurst sẽ nói với anh ấy như sau: “Trước hết, làm tốt việc nhập một thứ gì đó to lớn như thế. Và thứ hai, bạn không nhận được nó có thể không phải là một điều xấu. "
Sunak hầu như không bị thiếu các lựa chọn. Ông có thể tiếp tục hoạt động chính trị, sẵn sàng cho một sự thay đổi khác trong vai trò lãnh đạo nếu chính phủ của Liz Truss được bỏ phiếu vào năm 2024 sau một vài năm chật vật vật lộn với các cuộc khủng hoảng hiện tại (chi phí sinh hoạt, năng lượng, nhà ở, Ukraine, v.v.) và các cuộc khủng hoảng chưa xảy ra nảy sinh. Trong trường hợp đó, Sunak có thể coi cuộc bầu cử lãnh đạo năm nay như một tấm vé thông hành bệnh viện mà anh ấy đã may mắn không nhận được.
Anh ta có thể rời bỏ chính trị hoàn toàn, có lẽ để nhận một vai trò sinh lợi như cố vấn cho một ngân hàng hoặc, như Nick Clegg, một công ty công nghệ lớn. Sunak, người đã nhận một trong những văn bản của David Cameron thay mặt cho công ty tài chính Greensill Capital hiện đã phá sản, có thể không chọn theo chân Thủ tướng cũ tham gia vận động hành lang. Nhưng ông cũng có thể lưu ý đến nhiều cuộc đời hậu chính trị của George Osborne, người vào thời điểm viết bài này đã có 9 công việc - giảng viên đại học, biên tập báo chí, cố vấn ngân hàng, chủ tịch Bảo tàng Anh, thợ sửa chữa, thợ may, quân nhân, nhà bình luận khá ác cảm. trên Theresa May - kể từ khi rời chính phủ vào năm 2016. Những sự nghiệp thú vị khác ở vị trí hậu bộ trưởng bao gồm chức vụ giám đốc V&A của Tristram Hunt, chủ tịch Ủy ban Cứu hộ Quốc tế của David Miliband, sự nghiệp ngoạn mục của Tony Blair trong lĩnh vực thể dục tâm thần và đóng góp bất hủ của Ed Balls trong bộ phim Nghiêm túc đến cùng. “Có một triệu điều anh ấy có thể làm,” Hurst nói về Sunak.
Hiện tại, Hurst nói, Sunak phải tự hỏi bản thân những điều sau đây. “‘ Những bài học tôi đã học được ở đây là gì? Có những điều đáng lẽ tôi phải học không? ”Và tôi chắc chắn sẽ có, bởi vì chúng tôi luôn học hỏi qua những trải nghiệm này. ‘Và tôi phải làm gì với việc học mới đó? Tôi phải đi về đâu? '
“Giả sử anh ấy kết thúc với vai trò tiếp theo mà anh ấy đang làm và anh ấy thực sự yêu thích vai trò đó. Anh ấy sẽ nhìn lại và nói, "Cảm ơn trời đất đã không xảy ra chuyện khác."
Trong số những nhận thức này - và người ta tự hỏi liệu cuộc sống đầy đau khổ, đầy rẫy cá vàng của một Thủ tướng có tồi tệ hơn nhiều so với những lựa chọn thay thế sinh lợi hơn và ủng hộ xã hội của Sunak hay không - Hurst nói: “Bạn có thể không nhìn thấy nó ngay lập tức. Nhưng bạn sẽ thấy điều đó cùng với thời gian - thời gian là một thứ thực sự tốt cho những thứ như thế. ”
Đối với những người nghĩ rằng họ đã thất bại, Hurst ủng hộ một sự thay đổi tư duy. Tuy nhiên, chúng không xảy ra ngay lập tức; họ yêu cầu làm việc chăm chỉ. Không đủ để đồng ý với ý kiến rằng thất bại là một phần của thành công; ý tưởng phải được ăn sâu vào cảm xúc cũng như trí tuệ. Hurst nói: “Chúng tôi không được dạy những thứ này ở trường và tôi ước chúng tôi đã làm như vậy. “Bước đầu tiên, và tôi không muốn nghe là la-la, là nhận thức và ý thức về những gì bạn đang thực sự nghĩ. Chúng ta không biết mình đang nghĩ gì trong phần lớn thời gian chúng ta đi vòng quanh một cách không ý thức và vô thức. Vì vậy, bước một là tự hỏi bản thân, ‘Tôi đang nghĩ gì vậy? Và điều đó có thể mất một thời gian ”.
Bước thứ hai, cô ấy nói, "là tự nói với chính mình," Tôi có một sự lựa chọn. Nếu tôi suy nghĩ tiêu cực, điều đó vẫn khiến tôi cảm thấy tiêu cực. ”Tâm trí là cơ bắp mạnh mẽ nhất trong toàn bộ cơ thể bạn khi bạn học cách sử dụng nó một cách chính xác và tự hỏi bản thân những câu hỏi này. "Tôi muốn nghĩ về điều đó như thế nào?" Đó là một trong những câu hỏi yêu thích của tôi. "
Hurst không muốn suy đoán về tính cách hay mức độ kiên cường của Sunak, nhưng cô ấy nghĩ rằng anh ấy, giống như bất kỳ ai, sẽ được hưởng lợi từ sự hỗ trợ của gia đình và bạn bè. Anh ấy có thể xem xét những ví dụ kinh điển về những người đã biến thất bại thành thành công; cũng như Williams, Hurst trích dẫn Walt Disney, Oprah Winfrey và anh em nhà Wright. Cô ấy nói rằng thua cuộc dạy chúng ta nhiều điều hơn là chiến thắng.
Hurst có câu chuyện hồi phục của riêng mình; sau một tuổi thơ khó khăn, cô trở thành một con nghiện ma túy. Chỉ khi giải thoát khỏi cơn nghiện, cô mới quyết định trở thành một huấn luyện viên cuộc sống. “Đó chắc chắn là điều mà tôi không cho là thất bại,” cô nói về giai đoạn đó của cuộc đời mình. “Tôi 19 tuổi trong sạch vào tuần trước và việc trở nên sạch sẽ, tất cả những thứ đó, là một phần rất lớn trong con người tôi.”
Từ các khách hàng của mình, Hurst nghe được vô số câu chuyện về cái mà người ta có thể gọi là thất bại hoặc nói một cách xây dựng hơn là thất bại. Chương trình khuyến mãi bị bỏ lỡ. Những người yêu nhau đi chơi. Doanh nghiệp không đi tắt đón đầu. Hurst tưởng tượng một người nào đó có quán cà phê đóng cửa trong đại dịch. “Đó là máu, mồ hôi và nước mắt cả ngày, và họ đã nói,“ Chà, cách này không thành công. ”Đó là điều đó. Và họ đã quay trở lại bất cứ nơi nào, có thể là Ý, và bây giờ họ đang ở với gia đình của mình, và họ đã gặp một người tốt và họ đang có một đứa con. Và điều đó sẽ không xảy ra nếu họ vẫn ở đây. Vì vậy, đó là những gì tôi đang nói: luôn có một bức tranh toàn cảnh hơn ”.
Không đúng khi mọi thứ luôn diễn ra theo hướng tốt nhất. Chúng tôi được hưởng lợi từ thành công của các nhà khoa học đã tạo ra vắc xin mRNA; chúng ta sẽ rùng mình trong mùa đông này do hậu quả của việc không xây dựng thêm các nhà máy điện hạt nhân. Nhưng thành công và thất bại thường ít rõ ràng hơn nhiều.
Trí óc con người, được định hướng mạnh mẽ theo hướng tường thuật, nhanh hơn chúng ta nghĩ để tìm thấy ý nghĩa trong những nỗ lực mà chúng ta không hình dung ra bản thân đang theo đuổi. Máy chạy bộ theo chủ nghĩa khoái lạc quay nhanh hơn chúng ta tưởng tượng. Rishi Sunak sẽ không làm thủ tướng, nhưng có lẽ ông ấy sẽ hạnh phúc hơn vì điều đó.


Đăng nhận xét