Tôi luôn nghĩ bố mẹ chồng ghét tôi, cho đến khi vô tình nghe được điều này

Hai mươi lăm tuổi, tôi đi làm dâu trong muôn vàn nỗi lo sợ. Chồng tôi chính là người con trai đầu tiên tôi dám để mắt tới nhưng cũng rất lâu mới dám nhận lời yêu anh.

Bởi vì so về hoàn cảnh gia đình, tôi hoàn toàn lép vế. Nhà tôi vốn nghèo, bố tôi là một người nát rượu, mẹ tôi vì buồn chán cho số phận luôn trút mọi nỗi bực dọc lên chị em tôi.

Kinh tế nhà anh khá giả, gia đình nề nếp đàng hoàng. Sống cùng một thị trấn nhỏ, bố mẹ anh muốn tìm hiểu về tôi rất dễ. Có lẽ đó chính là lý do bố mẹ anh đã phản đối anh yêu tôi.

Nhưng tình yêu của anh dành cho tôi đủ lớn để bố mẹ anh phải nhượng bộ. Tình yêu tôi dành cho anh cũng đủ lớn để dám vượt qua mọi sợ hãi mà về nhà anh làm dâu. Có người bảo tôi "chuột sa chĩnh gạo", cũng có người lo ngại biết đâu cuộc đời tôi sắp bước vào những khó khăn mới.

Sinh ra trong gia đình ít niềm vui nên tính tôi trầm lặng, về nhà chồng càng ít nói hơn. Chỉ có khi ở riêng với chồng tôi mới cảm thấy thoải mái tự do, còn không, tôi luôn sợ va chạm với bố mẹ chồng, sợ họ đã không thích tôi sẽ càng thấy khó chịu.

Bố mẹ chồng đối với tôi cũng bình thường. Thật ra thì với việc kinh doanh và làm chủ một cửa hàng, họ khá bận, thời gian ở nhà không nhiều. Những lúc chúng tôi gặp nhau cũng thường chỉ vào buổi tối. Chồng tôi nói bố anh ấy nghiêm khắc, ít lời còn mẹ anh chỉ hay nói chuyện với người bà thấy hợp gu.

Thâm tâm tôi luôn nghĩ, vốn người ta đã không thích mình, không tỏ ra khó chịu hay soi mói mình đã là may mắn rồi, còn mong gì người ta thương yêu. Chỉ cần họ không quá khắc nghiệt hay tệ bạc với tôi, chỉ cần thế thôi là đủ.

Một dạo con gái tôi bị ốm nên tôi xin nghỉ phép mấy ngày ở nhà chăm con. Đêm nào con cũng quấy khóc nên tôi mất ngủ, sáng thường dậy rất muộn. Vào một buổi sáng, lúc tôi đang từ trên tầng xuống bậc cầu thang định xuống nhà thì nghe tiếng bà hàng xóm đang trò chuyện với mẹ chồng dưới nhà.

Tôi may mắn có bố mẹ chồng thương yêu. (Ảnh: Sohu).

Giọng bà oang oang: "Khiếp, con dâu cô ngủ giờ này chưa dậy cơ à. Con dâu tôi nó dậy từ mờ sáng, đi chợ, chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà rồi mới đi làm".

Mẹ chồng tôi không nói gì nhưng bố chồng tôi lên tiếng: "Chị biết nó ngủ giờ này chưa dậy, nhưng chị có biết nó thức cả đêm không? Con dâu tôi có như thế nào cũng không đến lượt chị ý kiến. Chị cứ dạy con dâu chị cho ngoan là được rồi".

Bố chồng tôi nói xong liền đi, mẹ chồng tôi liền chữa ngượng cho hàng xóm: "Tính ông nhà tôi thế, chị biết rồi, đừng để ý nhé. Bình thường, con dâu tôi cũng dậy sớm, mấy nay cháu Bống nó ốm nên mẹ nó đêm có được ngủ đâu. Vả lại nhà cũng có việc gì làm mà dậy sớm. Bữa sáng thì ai ăn gì tự túc thôi chị, không cầu kỳ".

Khi nghe những lời ấy từ bố mẹ chồng, quả thật tôi rất xúc động. Tôi nhớ khi tôi còn ở với bố mẹ đẻ, bố thì rượu say về là chửi vợ con không ra gì, mẹ tôi thì suốt ngày so sánh tôi với con nhà khác, hễ nghe ai chê bai tôi điều gì là bà còn mắng thậm tệ hơn.

Còn bố mẹ chồng, vừa thấy người ngoài động chạm đến con dâu đã lên tiếng bênh vực một cách thẳng thắn. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để tôi biết rằng bố mẹ chồng tôi rất tốt, và dù họ không thể hiện ra ngoài thì thật tâm họ vẫn thương tôi, coi tôi là con cái trong nhà.

Hôm ấy, sau khi bà hàng xóm đã về, tôi xuống nhà phụ mẹ chồng nấu cơm. Tôi thành thật bảo rằng "con thật sự vẫn còn rất nhiều thiếu sót, có gì không hay không phải mong mẹ bày dạy cho con", nhưng mẹ chồng tôi chỉ cười: "Hồi mẹ mới đi làm dâu cũng vụng dại lắm, dần dần sống lâu sẽ hiểu được nếp nhà thôi con ạ, đừng lo lắng quá. Con đã về đây là thành người nhà này rồi, cứ sống sao con thấy thoải mái là được".

Quả thật tôi chưa từng hình dung rằng mẹ chồng sẽ nói với tôi những lời như thế. Bà không giống những bà mẹ chồng mà tôi biết, suốt ngày chỉ chăm chăm soi mói để bắt lỗi con dâu, chỉ cần con dâu thất thố điều gì ngay lập tức cả phố cả làng đều biết. Bố mẹ chồng càng tử tế, tôi càng phải để ý từ lời ăn tiếng nói đến cách sống của mình hơn. Tôi thật sự không muốn làm họ phải phiền lòng.

Sau đợt ấy, tôi chủ động gần gũi với mẹ chồng hơn, cũng siêng năng hỏi han bố chồng hơn, nhờ đó tôi mới biết vì sao tôi có được một người chồng tốt như vậy. Là bởi vì anh đã được sinh ra, được nuôi dạy bởi bố mẹ tuyệt vời, lúc cần cương sẽ cương, lúc cần nhu rất nhu, luôn sẵn sàng lắng nghe và thấu hiểu.

Người ta vẫn nói, phụ nữ lấy được chồng tốt thì ấm tấm thân, nhưng có được bố mẹ chồng tốt thì ấm từ chân đến đầu.



Tôi luôn nghĩ bố mẹ chồng ghét tôi, cho đến khi vô tình nghe được điều này
Hai mươi lăm tuổi, tôi đi làm dâu trong muôn vàn nỗi lo sợ. Chồng tôi chính là người con trai đầu tiên tôi dám để mắt tới nhưng cũng rất lâu mới dám nhận lời yêu anh.


At the age of twenty-five, I became a bride in many fears. My husband was the first man I dared to set my eyes on, but it took a long time to accept my love for him.
Because compared to my family background, I am completely underdog. My family was poor, my father was an alcoholic, and my mother, bored with fate, always took out all her frustrations on my sisters.

His family's economy is well-off, his family is well-ordered. Living in the same small town, his parents wanted to learn about me very easily. Maybe that's why his parents objected to him loving me.

But his love for me was big enough for his parents to give in. My love for him is also big enough to dare to overcome all fears and go home to his wife. Some people told me that I was "a rat with rice", others were worried that maybe my life was about to enter new difficulties.

I was born in a family with little joy, so I was quiet, and when I returned home, my husband spoke less. Only when I was alone with my husband did I feel comfortable and free, otherwise, I was always afraid of clashing with my husband's parents, afraid that if they didn't like me, I would feel even more uncomfortable.

My husband's parents are also normal to me. In fact, with the business and owning a shop, they are quite busy, not much time at home. The times we see each other are usually only in the evening. My husband said that his father was strict and quiet, and his mother only talked to the woman she found suitable.

In my heart, I always thought that people didn't like me, didn't show any discomfort or look at me, I was lucky, I still want people to love me. As long as they're not being too harsh or mean to me, that's enough.

Once my daughter was sick, so I took a few days off to take care of her. My baby cries every night, so I can't sleep. I wake up very late in the morning. One morning, when I was coming down the stairs from upstairs, I heard the neighbor's lady talking to her mother-in-law downstairs.

Her voice boomed: "Damn, your daughter-in-law hasn't woken up yet. My daughter-in-law wakes up at dawn, goes to the market, prepares breakfast for the whole family, and then goes to work."

My mother-in-law didn't say anything, but my father-in-law spoke up: "I know he's asleep at this hour, but do you know he's been up all night? My daughter-in-law is not your turn to say no matter what. Teach your daughter-in-law to be good."

When my father-in-law finished talking, he left, and my mother-in-law immediately treated the neighbors: "My grandfather is like that, you know, don't pay attention. Normally, my daughter-in-law also wakes up early, recently her grandson Bong is sick. so her mother can't sleep at night. Besides, she also has something to do but wakes up early. Who can eat breakfast on their own, not fussy."

When I heard those words from my husband's parents, I was really touched. I remember when I was still living with my biological parents, when my father came home drunk, he cursed his wife and children, and my mother always compared me to other children, whenever she heard anyone criticizing me, she scolded me even. worse.

As for the parents-in-law, as soon as they saw outsiders touching their daughter-in-law, they spoke out in frank defense. Just that much is enough for me to know that my husband's parents are very good, and even though they don't show it, they really love me and consider me as a child in the family.

That day, after the neighbor had returned, I went down to the house to help my mother-in-law cook. I honestly said that "I really still have a lot of shortcomings, what's not good, I don't want my mother to teach me", but my mother-in-law just laughed: "When I first got married, I was very clumsy, gradually. If you live a long time, you'll understand the house rules, don't worry too much. You've come here and you've become this family, just live how you feel comfortable."

Indeed, I never imagined that my mother-in-law would say such words to me. She is not like the mothers-in-law that I know, all day long just looking hard to find fault with their daughter-in-law, as long as the daughter-in-law has something wrong, the whole village will know immediately. The more kind my husband's parents are, the more I have to pay attention to my words and my way of life. I really don't want to upset them.

After that, I took the initiative to get closer to my mother-in-law, and also diligently asked my father-in-law, so that I knew why I had such a good husband. It is because he was born, raised by wonderful parents, when he needed an erection, he was very soft when he needed it, always ready to listen and understand.

It is said that a woman who gets a good husband will warm her body, but if she has good parents-in-law, she will be warm from her feet to her head.



Post a Comment

Mới hơn Cũ hơn