The PIE exclusively interviewed Sir Steve Smith, UK government International Education Champion; His Excellency Sarafa Tunji Isola, UK high commissioner for Nigeria; and Rupert Daniels, director of Creative, Lifestyle and Learning at the Department for International Trade at the UK House Business Hub Education Summit as part of the Commonwealth Games 2022.
The PIE: Lord Bilimoria CBE has talked many times about setting a new target of hosting one million international students annually in the UK by 2030. How do you feel about that?
Sir Steve Smith: I worked for 18 years as a vice chancellor [at the University of Exeter] and as a vice chancellor you were focused on student numbers. [The UK] could go on a very aggressive student recruitment strategy and that might pay dividends in terms of numbers, but in the long run, the international education strategy is a carefully thought out document which is about the future pattern of UK educational links. Getting more [in-bound] students in the short term is one thing but that’s not what the international education strategy is about, nor is it what the country or the world needs.
[It is useful to point out that] I didn’t write the international education strategy, these talented people [at the Department for International Trade] did. We’ve got tiers of countries that we’re working through and I think in the long run the UK will be linked to Nigeria in a very deep way. It’s not about coverage, it’s about building partnerships.
When we sit and talk to [His Excellency] the high commissioner and chief adviser to the president of Nigeria, it’s all about understanding Nigeria’s long-term goals. Our job is to work out how the strategy can link with those long-term goals through partnership, because it’s only partnerships that will last the 50-year time frame [we are focusing on]. That is the steer I’ve been given in my role, we want to build deeper relationships.
“When I look at the transnational education numbers, that’s an unwritten story”
The international strategy may result in more [in-bound] student numbers, but as Rupert [Daniels] commented [on stage] maybe with Australia, New Zealand, Canada in competition – the markets that The PIE covers – there’s a potential that our numbers may not hit where we want them to be.
But when I look at the transnational education numbers, that’s an unwritten story. TNE in Britain went from 440,000 to 510,000 because students wanted a British education in a way that they could afford, delivered in their home country. That’s why we’re talking to the Nigerian government about TNE. That’s a partnership for them and for us [that is mutually beneficial].
Rupert Daniels: We are often too focused [as a sector] on the HE number. It’s about delivering all levels of education and with the digital divide coming down somewhat in the pandemic, we’re now able to deliver a good education, whether that comes from academics in the UK or academics in Nigeria, we’ve now got the ability to reach much more of the population in a more accessible way.
A good example in the sectors I look after is the creative industries. Our recent visit to Nigeria was really interesting because we had almost two separate experiences. In the first part, we were talking with the minister of education and the president’s office and the chief of staff in Abuja. In the second part we went to Lagos, which was much more about practical application in the field and in schools, and the partnerships which we saw between UK institutions and Nigerian institutions was fantastic.
During that time I met people from the Nollywood film industry including film producers, music producers and artists and they have the same [issues] as the UK. We’ve had record levels of investment from the likes of Amazon, Netflix and Apple building studios in the UK but the problem is [finding skilled] people. We’ve had to invest in the future [of creative industries] and Nigeria will have to do that in the same way. They’ve got a vibrant, burgeoning industry in the creative industries and they’re going to need a pipeline of students and not just from university. You need people with the right technical and vocational skills.
“We’ve had to invest in the future [of creative industries] and Nigeria will have to do that in the same way”
We’re in the same boat, there’s not a lot of difference [in the demand for skills]. In the spirit of partnership, we can help each other out by having that relationship built on a sound foundation of government and industry working together.
The PIE: Your Excellency, demand from Nigerians seeking to study in the UK is increasing rapidly so do you worry about brain-drain [talented students leaving Nigeria] or would you like to see the UK make more policy concessions regarding English language testing, qualification recognition and financial support to help Nigerians access a British education?
HE Sarafa Tunji Isola: To an average Nigerian, in terms of education across the world, Britain is the first country of choice. It’s there from colonial times and a lot of our institutions at primary, secondary and tertiary level are still based on the British curriculum. I think what you’ve mentioned is a credible issue regarding [the recognition of] the language levels, and I was alarmed to hear that Nigerian students were going to Germany last year in higher numbers than those coming to Britain [because English is not the native language in Germany]. I’m happy to see that trend has been reversed now.
The challenge that we need to focus on is about working people to people. We must institutionalise our relationship because a lot of MoUs signed by politicians on the British side or on the Nigerian side are not usually sustainable. For example, you have an education secretary now and then a cabinet reshuffle and they are removed. We are working on taking [our relationship] to the next level with something like 10 universities [working in partnership], and a peer review mechanism. Then, whether one government is there or a new government comes, these are strategies that will be sustainable.
What Nigeria needs now is more technical education. A gap analysis would show us having enough manpower in one sector and a shortage in another. What’s usually of concern [to students looking overseas] is the cost of coming to Britain, aside from the tuition, maintenance is an issue. But with UK collaboration with institutions on the ground [in Nigeria] to provide technical education, I think it would amaze you the market potential that is locked up [in the skills sector].
I have no doubt in my mind that British education is valuable. You know, I am a product of the system. You have some countries that have been focusing [only] on academia [but] British trade is about academia and professional skills and that’s quite unique. I also need to say one thing that I mentioned to Her Majesty the Queen in the course of my presentation of the letter of credence – Britain should not focus strategy on the Commonwealth because the Commonwealth is a multilateral institution. These kind of things [we are discussing] are bilateral issues. What works for India, may not work for Nigeria or what works for Nigeria, may not work for the Caribbean.
[Nigeria] has one [a bilateral agreement] with the US, we have other ones with Algeria and South Africa. Britain might not have been doing [this type of agreement] but we are living in a changing world. There are some countries that must be targeted for bilateral relationship and binational commission allows you to evaluate. We should not run into a situation that if we want to achieve a global Britain, for the emphasis to be on the Commonwealth as a multilateral institution, because that will fail as the needs of each country vary. We should rather identify the needs of each country through partnership and cascade down from one country to another. Nigeria and India, given the population, we can start from there and next year add two other countries of importance.
Multilateral means we often talk-and-talk, but we can achieve talk-and-do if we do things bilaterally. That’s my honest opinion.
The PIE: We’ve seen examples of compounded delays affecting Nigerian students including longer wait times for institutional offers, CBN delays and visa processing delays that might be resolved by a deeper relationship between the UK and Nigeria at government and institutional levels.
Sir Steve Smith: That’s why it takes very deep bilateral agreements to to deal with those issues across all the stakeholders. I agree with every word His Excellency said. The point is, the way the international education strategy is developed is based upon bilaterals. We have the five target countries to start with, then others. It’s about the team here working government to government to set out a framework within which institutions can then operate. Partnership at a bilateral level is actually the way we’re working because each country, as has been said, is different.
Rupert Daniels: A formal commission is one way to approach this but the example we can give you that’s actually happening right now is as a result of the meetings we had with the president’s chief of staff and with the minister of education. The first thing the president’s chief of staff said, and we were in agreement with this, was to set up a working group. With this we’re able to look at policy, a little bit under the radar, to really figure out and understand where the key barriers are that we need to focus our attention on to enable that kind of fluidity between the UK and the Nigerian education systems. That’s already taking place, a high level working group and that’s one of the reasons Sir Steve’s heading back out to Nigeria to follow up directly on that mandate from the chief of staff of the president.
The PIE: We are celebrating the Commonwealth nations but I wanted to ask you about how you view the recent government rhetoric on China being a national threat? There are many universities already concerned about diversity and this will only increase now. Do you feel that diversity is possible?
Sir Steve Smith: I think as a general starting point, any university that is totally dependent or very largely dependent on one market needs to have a risk assessment of that. That’s not a comment about China as such, but that’s a general point. We’ve always said [it’s best to] have a balanced portfolio, be aware of risks around the world and we don’t talk about a particular country in that sense.
“Any university that is totally dependent or very largely dependent on one market needs to have a risk assessment of that”
What is very noticeable though, is the demand. India and Nigeria are just surging ahead in their applications to the UK. I don’t think numbers from China will fall particularly unless something changes but my concern is to make sure that universities are aware of the way in which we, through the international education strategy, are trying to remove barriers. Take the mutual recognition of qualifications with India. [It took] 12 years of negotiations, extraordinary hard work by a lot of people. If you’re the vice chancellor of a university and you’re interested in a partnership in India, you will say let’s look at the business plan but the qualifications will be recognised, won’t they? Sorting the [Indian] MRQs was massively significant. We’re trying to diversify the markets in which the UK can prosper and develop partnerships within a suspicion that international student numbers over the next decade will rise. Jo Johnson said recently that UK institutions shouldn’t become too dependent on India, so it’s really about no single country.
A second important point which is obvious, is that China is now the producer of the most research in the world. You wouldn’t want to cut yourself off from science even if you have other concerns. So it’s a balancing act, and our job is to try to make sure that there are a variety of markets, for all countries, for all parts of the UK, and for all parts of the education sector, and I think our growth may well come largely in some of the technical areas.
Rupert Daniels: It’s not my place to make any comment on what the policy is going to be from the new leaders of the Conservative Party and the new prime minister but Steve’s analogy is correct. If you remember when the Suez Canal blocked, from a supply chain perspective, suddenly we were short of basic commodities in this country, and we live in a globalised world. That really reinforced to a number of companies that we need to make sure that we’ve got a number of different options to spread risk so that we’re not wholly reliant on any country, whether it’s China or India or anywhere else. Whether it’s policy or security, I think things are rapidly changing everywhere you look.
I’d say having an international education strategy with real targets and knowing that that’s what we need to get to [a target of £35 billion] is quite interesting. The UK education and food and drink [export industries] are neck and neck [in size] and just as you want a diversity of food products in your supermarkets, you want diversity of education [exports]. We have regular strategic education advisory group meetings, with industry representatives like UUKi, PISA, The British Council, DIT, the Foreign Office, FCO, the Home Office. If there’s an issue that comes up, the table has a pretty robust discussion that goes on and that will be effective. That group enables us to focus on say, issues around visas, how can we support the Home Office? This strategy, because it’s coauthored, binds us together in a way that I don’t think happened previously. That’s one of the reasons why we’ve already hit that target of 600,000, because actually we are working in a concerted way across government.
The PIE: It has been noticeable across the UK sector that people continually reference the strategy and particularly the target, as a benchmark for current progress. Is that intentional and a fair reflection on the work so far?
Rupert Daniels: Quite often when you read about these strategies, it is framed as the Department for Education have got this strategy, but it’s not the DFE, we work with the DFE but it’s the Department for International Trade. We are the main interlocutors internationally. We go out internationally, with colleagues from the DFE who we work with very closely. In Sir Steve, you’ve got this figurehead [of an education champion] but underneath you’ve also got the engine room of a strong team.
We’ve got an export strategy, which is to achieve £1 trillion of exports in all sectors of the economy by 2030. So my job looking after seven or eight different sectors of the economy, education being one, is understanding what contributions [will meet that target]. In education we’ve already got a strategy that says it’s going to generate £35bn by 2030.
We’re tasked in government with exports and also driving inward investment so it makes complete sense to have us [the DIT] driving a lot of the international export activity in education, which is supported by the specialisms that you get within the DFE. We have all got an education story and we’re passionate about its impact. It’s in all of our interests, not just to talk about KPI’s, but that we genuinely care about the future of this country.
The post Exclusive interview: why Nigeria will be next for bilateral education agreement with UK appeared first on The PIE News.
PIE đã phỏng vấn độc quyền Sir Steve Smith, Nhà vô địch Giáo dục Quốc tế của chính phủ Vương quốc Anh; Ngài Sarafa Tunji Isola, Cao ủy Vương quốc Anh tại Nigeria; và Rupert Daniels, giám đốc Sáng tạo, Lối sống và Học tập tại Bộ Thương mại Quốc tế tại Hội nghị Thượng đỉnh Giáo dục Trung tâm Kinh doanh Hạ viện Vương quốc Anh trong khuôn khổ Đại hội Thể thao Khối thịnh vượng chung 2022.
PIE: Lord Bilimoria CBE đã nói nhiều lần về việc đặt mục tiêu mới là đón tiếp một triệu sinh viên quốc tế hàng năm tại Vương quốc Anh vào năm 2030. Bạn cảm thấy thế nào về điều đó?
Ngài Steve Smith: Tôi đã làm việc 18 năm với tư cách là phó hiệu trưởng [tại Đại học Exeter] và với tư cách là phó hiệu trưởng, bạn đã tập trung vào số lượng sinh viên. [Vương quốc Anh] có thể thực hiện một chiến lược tuyển dụng sinh viên rất tích cực và điều đó có thể trả cổ tức về số lượng, nhưng về lâu dài, chiến lược giáo dục quốc tế là một tài liệu được suy nghĩ cẩn thận về mô hình tương lai của các liên kết giáo dục Vương quốc Anh. Có được nhiều sinh viên [bị ràng buộc] hơn trong ngắn hạn là một chuyện nhưng đó không phải là những gì chiến lược giáo dục quốc tế hướng tới, cũng không phải là những gì đất nước hoặc thế giới cần.
[Thật hữu ích khi chỉ ra rằng] Tôi đã không viết chiến lược giáo dục quốc tế, những người tài năng này [tại Bộ Thương mại Quốc tế] đã làm. Chúng tôi có nhiều quốc gia mà chúng tôi đang làm việc thông qua và tôi nghĩ về lâu dài, Vương quốc Anh sẽ được liên kết với Nigeria một cách rất sâu sắc. Đó không phải là về phạm vi bảo hiểm, mà là về việc xây dựng quan hệ đối tác.
Khi chúng tôi ngồi và nói chuyện với [Ngài] cao ủy và cố vấn trưởng của tổng thống Nigeria, tất cả là về việc hiểu các mục tiêu dài hạn của Nigeria. Công việc của chúng tôi là tìm ra cách chiến lược có thể liên kết với các mục tiêu dài hạn đó thông qua quan hệ đối tác, bởi vì chỉ có quan hệ đối tác mới kéo dài khung thời gian 50 năm [chúng tôi đang tập trung vào]. Đó là hướng đi mà tôi đã được giao trong vai trò của mình, chúng tôi muốn xây dựng các mối quan hệ sâu sắc hơn.
"Khi tôi nhìn vào những con số giáo dục xuyên quốc gia, đó là một câu chuyện bất thành văn"
Chiến lược quốc tế có thể dẫn đến số lượng sinh viên [bị ràng buộc] nhiều hơn, nhưng như Rupert [Daniels] đã nhận xét [trên sân khấu] có thể với Úc, New Zealand, Canada trong cuộc cạnh tranh - những thị trường mà THE PIE bao gồm - có khả năng con số của chúng tôi có thể không đạt được nơi chúng tôi muốn họ ở.
Nhưng khi tôi nhìn vào những con số giáo dục xuyên quốc gia, đó là một câu chuyện bất thành văn. TNE ở Anh đã tăng từ 440,000 lên 510,000 vì sinh viên muốn có một nền giáo dục Anh theo cách mà họ có thể chi trả, được cung cấp tại quê nhà của họ. Đó là lý do tại sao chúng tôi đang nói chuyện với chính phủ Nigeria về TNE. Đó là một sự hợp tác cho họ và cho chúng tôi [điều đó cùng có lợi].
Rupert Daniels: Chúng ta thường quá tập trung [như một lĩnh vực] vào số HE. Đó là về việc cung cấp tất cả các cấp học và với sự phân chia kỹ thuật số phần nào giảm xuống trong đại dịch, giờ đây chúng tôi có thể cung cấp một nền giáo dục tốt, cho dù điều đó đến từ các học giả ở Vương quốc Anh hay các học giả ở Nigeria, giờ đây chúng tôi đã có khả năng tiếp cận nhiều hơn nữa dân số theo cách dễ tiếp cận hơn.
Một ví dụ điển hình trong các lĩnh vực tôi chăm sóc là các ngành công nghiệp sáng tạo. Chuyến thăm nigeria gần đây của chúng tôi thực sự thú vị vì chúng tôi đã có gần như hai trải nghiệm riêng biệt. Trong phần đầu tiên, chúng tôi đã nói chuyện với bộ trưởng bộ giáo dục và văn phòng tổng thống và chánh văn phòng ở Abuja. Trong phần thứ hai, chúng tôi đã đến Lagos, nơi tập trung nhiều hơn vào ứng dụng thực tế trong lĩnh vực này và trong trường học, và mối quan hệ đối tác mà chúng tôi thấy giữa các tổ chức của Vương quốc Anh và các tổ chức nigeria là tuyệt vời.
Trong thời gian đó, tôi đã gặp những người từ ngành công nghiệp điện ảnh Nollywood bao gồm các nhà sản xuất phim, nhà sản xuất âm nhạc và nghệ sĩ và họ có [vấn đề] giống như Vương quốc Anh. Chúng tôi đã có mức đầu tư kỷ lục từ các hãng phim như Amazon, Netflix và Apple ở Vương quốc Anh nhưng vấn đề là [tìm kiếm những người có kỹ năng]. Chúng tôi đã phải đầu tư vào tương lai [của các ngành công nghiệp sáng tạo] và Nigeria sẽ phải làm điều đó theo cách tương tự. Họ có một ngành công nghiệp sôi động, đang phát triển trong các ngành công nghiệp sáng tạo và họ sẽ cần một hệ thống sinh viên chứ không chỉ từ trường đại học. Bạn cần những người có kỹ năng kỹ thuật và nghề nghiệp phù hợp.
"Chúng tôi đã phải đầu tư vào tương lai [của các ngành công nghiệp sáng tạo] và Nigeria sẽ phải làm điều đó theo cách tương tự"
Chúng tôi đang ở trên cùng một con thuyền, không có nhiều sự khác biệt [về nhu cầu về kỹ năng]. Trên tinh thần hợp tác, chúng ta có thể giúp đỡ lẫn nhau bằng cách xây dựng mối quan hệ đó trên nền tảng vững chắc của chính phủ và ngành công nghiệp làm việc cùng nhau.
THE PIE: Thưa ngài, nhu cầu từ những người Nigeria đang tìm cách học tập tại Vương quốc Anh đang tăng lên nhanh chóng, vì vậy bạn có lo lắng về việc chảy máu chất xám [những sinh viên tài năng rời Nigeria] hay bạn muốn thấy Vương quốc Anh nhượng bộ nhiều hơn về chính sách liên quan đến kiểm tra tiếng Anh, công nhận bằng cấp và hỗ trợ tài chính để giúp người Nigeria tiếp cận nền giáo dục Anh?
HE Sarafa Tunji Isola: Đối với một người Nigeria bình thường, về mặt giáo dục trên toàn thế giới, Anh là quốc gia đầu tiên được lựa chọn. Nó ở đó từ thời thuộc địa và rất nhiều cơ sở giáo dục của chúng tôi ở cấp tiểu học, trung học và đại học vẫn dựa trên chương trình giảng dạy của Anh. Tôi nghĩ những gì bạn đã đề cập là một vấn đề đáng tin cậy liên quan đến [ sự công nhận] trình độ ngôn ngữ, và tôi đã rất hoảng hốt khi biết rằng sinh viên Nigeria sẽ đến Đức vào năm ngoái với số lượng cao hơn những người đến Anh [bởi vì tiếng Anh không phải là ngôn ngữ mẹ đẻ ở Đức]. Tôi rất vui khi thấy xu hướng đó đã bị đảo ngược bây giờ.
Thách thức mà chúng ta cần tập trung vào là về những người làm việc cho mọi người. Chúng ta phải thể chế hóa mối quan hệ của mình bởi vì rất nhiều Biên bản ghi nhớ được ký bởi các chính trị gia ở phía Anh hoặc phía Nigeria thường không bền vững. Ví dụ, bạn có một bộ trưởng giáo dục bây giờ và sau đó một cuộc cải tổ nội các và họ đã bị loại bỏ. Chúng tôi đang làm việc để đưa [mối quan hệ của chúng tôi] lên một tầm cao mới với một cái gì đó như 10 trường đại học [hợp tác] và một cơ chế đánh giá ngang hàng. Sau đó, cho dù một chính phủ ở đó hay một chính phủ mới đến, đây là những chiến lược sẽ bền vững.
Những gì Nigeria cần bây giờ là giáo dục kỹ thuật nhiều hơn. Một phân tích khoảng cách sẽ cho thấy chúng ta có đủ nhân lực trong một lĩnh vực và sự thiếu hụt trong một lĩnh vực khác. Điều thường được quan tâm [đối với sinh viên tìm kiếm ở nước ngoài] là chi phí đến Anh, ngoài học phí, bảo trì là một vấn đề. Nhưng với sự hợp tác của Vương quốc Anh với các tổ chức trên thực địa [ở Nigeria] để cung cấp giáo dục kỹ thuật, tôi nghĩ rằng nó sẽ làm bạn ngạc nhiên về tiềm năng thị trường đang bị khóa [trong lĩnh vực kỹ năng].
Tôi không nghi ngờ gì trong tâm trí của mình rằng giáo dục Anh có giá trị. Bạn biết đấy, tôi là một sản phẩm của hệ thống. Bạn có một số quốc gia đã và đang tập trung [chỉ] vào học thuật [nhưng] thương mại của Anh là về học thuật và các kỹ năng chuyên môn và điều đó khá độc đáo. Tôi cũng cần nói một điều mà tôi đã đề cập với Nữ hoàng bệ hạ trong quá trình trình bày bức thư tín nhiệm - Anh không nên tập trung chiến lược vào Khối thịnh vượng chung vì Khối thịnh vượng chung là một thể chế đa phương. Những điều này [chúng ta đang thảo luận] là những vấn đề song phương. Những gì làm việc cho Ấn Độ, có thể không làm việc cho Nigeria hoặc những gì làm việc cho Nigeria, có thể không làm việc cho Caribe.
[Nigeria] có một [thỏa thuận song phương] với Hoa Kỳ, chúng tôi có những thỏa thuận khác với Algeria và Nam Phi. Nước Anh có thể đã không thực hiện [loại thỏa thuận này] nhưng chúng ta đang sống trong một thế giới đang thay đổi. Có một số quốc gia phải được nhắm mục tiêu cho mối quan hệ song phương và ủy ban hai quốc gia cho phép bạn đánh giá. Chúng ta không nên gặp phải một tình huống mà nếu chúng ta muốn đạt được một nước Anh toàn cầu, để nhấn mạnh vào Khối thịnh vượng chung như một thể chế đa phương, bởi vì điều đó sẽ thất bại khi nhu cầu của mỗi quốc gia khác nhau. Thay vào đó, chúng ta nên xác định nhu cầu của mỗi quốc gia thông qua quan hệ đối tác và chuyển từ quốc gia này sang quốc gia khác. Nigeria và Ấn Độ, với dân số, chúng ta có thể bắt đầu từ đó và năm tới thêm hai quốc gia quan trọng khác.
Đa phương có nghĩa là chúng ta thường nói chuyện và nói chuyện, nhưng chúng ta có thể đạt được nói và làm nếu chúng ta làm mọi việc song phương. Đó là ý kiến trung thực của tôi.
PIE: Chúng tôi đã thấy các ví dụ về sự chậm trễ phức tạp ảnh hưởng đến sinh viên Nigeria bao gồm thời gian chờ đợi lâu hơn cho các đề nghị của tổ chức, sự chậm trễ CBN và sự chậm trễ trong quá trình xử lý thị thực có thể được giải quyết bằng mối quan hệ sâu sắc hơn giữa Vương quốc Anh và Nigeria ở cấp chính phủ và tổ chức.
Ngài Steve Smith: Đó là lý do tại sao cần có những thỏa thuận song phương rất sâu sắc để giải quyết những vấn đề đó trên tất cả các bên liên quan. Tôi đồng ý với từng lời Ngài nói. Vấn đề là, cách phát triển chiến lược giáo dục quốc tế dựa trên song phương. Chúng tôi có năm quốc gia mục tiêu để bắt đầu, sau đó là các quốc gia khác. Đó là về nhóm ở đây làm việc với chính phủ để thiết lập một khuôn khổ trong đó các tổ chức sau đó có thể hoạt động. Quan hệ đối tác ở cấp độ song phương thực sự là cách chúng ta đang làm việc bởi vì mỗi quốc gia, như đã nói, là khác nhau.
Rupert Daniels: Một ủy ban chính thức là một cách để tiếp cận vấn đề này nhưng ví dụ mà chúng tôi có thể cung cấp cho bạn đang thực sự xảy ra ngay bây giờ là kết quả của các cuộc họp mà chúng tôi đã có với chánh văn phòng của tổng thống và với bộ trưởng bộ giáo dục. Điều đầu tiên chánh văn phòng của tổng thống nói, và chúng tôi đã đồng ý với điều này, là thành lập một nhóm làm việc. Với điều này, chúng tôi có thể xem xét chính sách, một chút dưới radar, để thực sự tìm ra và hiểu đâu là những rào cản chính mà chúng tôi cần tập trung sự chú ý của mình vào để cho phép loại linh hoạt đó giữa Vương quốc Anh và hệ thống giáo dục Nigeria. Điều đó đã diễn ra, một nhóm làm việc cấp cao và đó là một trong những lý do ngài Steve quay trở lại Nigeria để theo dõi trực tiếp nhiệm vụ đó từ chánh văn phòng của tổng thống.
PIE: Chúng tôi đang kỷ niệm các quốc gia thuộc Khối thịnh vượng chung nhưng tôi muốn hỏi bạn về cách bạn nhìn nhận những lời hùng biện gần đây của chính phủ về Trung Quốc là một mối đe dọa quốc gia? Có rất nhiều trường đại học đã quan tâm đến sự đa dạng và điều này sẽ chỉ tăng lên bây giờ. Bạn có cảm thấy rằng sự đa dạng là có thể?
Ngài Steve Smith: Tôi nghĩ với tư cách là một điểm khởi đầu chung, bất kỳ trường đại học nào hoàn toàn phụ thuộc hoặc phụ thuộc rất lớn vào một thị trường cần phải có đánh giá rủi ro về điều đó. Đó không phải là một nhận xét về Trung Quốc như vậy, nhưng đó là một điểm chung. Chúng tôi luôn nói [tốt nhất là] có một danh mục đầu tư cân bằng, nhận thức được rủi ro trên toàn thế giới và chúng tôi không nói về một quốc gia cụ thể theo nghĩa đó.
"Bất kỳ trường đại học nào hoàn toàn phụ thuộc hoặc phụ thuộc rất lớn vào một thị trường cần phải có đánh giá rủi ro về điều đó"
Tuy nhiên, điều rất đáng chú ý là nhu cầu. Ấn Độ và Nigeria đang tiến lên phía trước trong các ứng dụng của họ cho Vương quốc Anh. Tôi không nghĩ rằng con số từ Trung Quốc sẽ giảm đặc biệt trừ khi có điều gì đó thay đổi nhưng mối quan tâm của tôi là đảm bảo rằng các trường đại học nhận thức được cách mà chúng ta, thông qua chiến lược giáo dục quốc tế, đang cố gắng loại bỏ các rào cản. Hãy công nhận lẫn nhau về trình độ chuyên môn với Ấn Độ. [Phải mất] 12 năm đàm phán, làm việc chăm chỉ phi thường của rất nhiều người. Nếu bạn là phó hiệu trưởng của một trường đại học và bạn quan tâm đến quan hệ đối tác ở Ấn Độ, bạn sẽ nói rằng hãy xem xét kế hoạch kinh doanh nhưng bằng cấp sẽ được công nhận, phải không? Sắp xếp MRQ [Ấn Độ] có ý nghĩa rất lớn. Chúng tôi đang cố gắng đa dạng hóa các thị trường mà Vương quốc Anh có thể phát triển thịnh vượng và phát triển quan hệ đối tác trong bối cảnh nghi ngờ rằng số lượng sinh viên quốc tế trong thập kỷ tới sẽ tăng lên. Jo Johnson gần đây đã nói rằng các tổ chức của Vương quốc Anh không nên trở nên quá phụ thuộc vào Ấn Độ, vì vậy nó thực sự không phải là về một quốc gia duy nhất.
Một điểm quan trọng thứ hai rõ ràng, đó là Trung Quốc hiện là nhà sản xuất nhiều nghiên cứu nhất trên thế giới. Bạn sẽ không muốn cắt đứt bản thân khỏi khoa học ngay cả khi bạn có những mối quan tâm khác. Vì vậy, đó là một hành động cân bằng và công việc của chúng tôi là cố gắng đảm bảo rằng có nhiều thị trường khác nhau, cho tất cả các quốc gia, cho tất cả các vùng của Vương quốc Anh và cho tất cả các bộ phận của ngành giáo dục, và tôi nghĩ rằng sự tăng trưởng của chúng tôi có thể đến phần lớn trong một số lĩnh vực kỹ thuật.
Rupert Daniels: Không phải là nơi tôi đưa ra bất kỳ bình luận nào về chính sách sẽ là gì từ các nhà lãnh đạo mới của Đảng Bảo thủ và thủ tướng mới nhưng sự tương tự của Steve là chính xác. Nếu bạn còn nhớ khi kênh đào Suez bị chặn, từ góc độ chuỗi cung ứng, đột nhiên chúng ta thiếu hàng hóa cơ bản ở đất nước này, và chúng ta đang sống trong một thế giới toàn cầu hóa. Điều đó thực sự củng cố cho một số công ty mà chúng tôi cần đảm bảo rằng chúng tôi có một số lựa chọn khác nhau để phân tán rủi ro để chúng tôi không hoàn toàn phụ thuộc vào bất kỳ quốc gia nào, cho dù đó là Trung Quốc hay Ấn Độ hay bất kỳ nơi nào khác. Cho dù đó là chính sách hay bảo mật, tôi nghĩ mọi thứ đang thay đổi nhanh chóng ở mọi nơi bạn nhìn.
Tôi muốn nói rằng có một chiến lược giáo dục quốc tế với các mục tiêu thực sự và biết rằng đó là những gì chúng ta cần để đạt được [mục tiêu 35 tỷ bảng Anh] là khá thú vị. Giáo dục Vương quốc Anh và thực phẩm và đồ uống [ngành công nghiệp xuất khẩu] có kích thước cổ và cổ [về kích thước] và giống như bạn muốn có sự đa dạng của các sản phẩm thực phẩm trong siêu thị của mình, bạn muốn có sự đa dạng về giáo dục [xuất khẩu]. Chúng tôi có các cuộc họp nhóm tư vấn giáo dục chiến lược thường xuyên, với các đại diện trong ngành như UUKi, PISA, Hội đồng Anh, DIT, Bộ Ngoại giao, FCO, Bộ Nội vụ. Nếu có một vấn đề xuất hiện, bảng có một cuộc thảo luận khá mạnh mẽ diễn ra và điều đó sẽ có hiệu quả. Nhóm đó cho phép chúng tôi tập trung vào nói, các vấn đề xung quanh thị thực, làm thế nào chúng tôi có thể hỗ trợ Bộ Nội vụ? Chiến lược này, bởi vì nó được đồng tác giả, gắn kết chúng ta lại với nhau theo cách mà tôi không nghĩ đã xảy ra trước đây. Đó là một trong những lý do tại sao chúng tôi đã đạt được mục tiêu 600,000, bởi vì thực sự chúng tôi đang làm việc một cách phối hợp trên toàn chính phủ.
PIE: Điều đáng chú ý trong toàn bộ lĩnh vực vương quốc Anh là mọi người liên tục tham khảo chiến lược và đặc biệt là mục tiêu, như một chuẩn mực cho tiến trình hiện tại. Đó có phải là cố ý và một sự phản ánh công bằng về công việc cho đến nay?
Rupert Daniels: Khá thường xuyên khi bạn đọc về các chiến lược này, nó được đóng khung là Bộ Giáo dục đã có chiến lược này, nhưng đó không phải là DFE, chúng tôi làm việc với DFE mà đó là Bộ Thương mại Quốc tế. Chúng tôi là những người đối thoại chính trên toàn thế giới. Chúng tôi đi ra ngoài quốc tế, với các đồng nghiệp từ DFE, những người mà chúng tôi làm việc rất chặt chẽ. Trong Sir Steve, bạn đã có nhân vật chính này [của một nhà vô địch giáo dục] nhưng bên dưới bạn cũng có phòng máy của một đội mạnh.
Chúng tôi đã có một chiến lược xuất khẩu, đó là đạt được 1 nghìn tỷ bảng Xuất khẩu trong tất cả các lĩnh vực của nền kinh tế vào năm 2030. Vì vậy, công việc của tôi chăm sóc bảy hoặc tám lĩnh vực khác nhau của nền kinh tế, giáo dục là một, là hiểu những đóng góp nào [sẽ đáp ứng mục tiêu đó]. Trong giáo dục, chúng tôi đã có một chiến lược nói rằng nó sẽ tạo ra 35 tỷ bảng anh vào năm 2030.
Chúng tôi được giao nhiệm vụ xuất khẩu trong chính phủ và cũng thúc đẩy đầu tư vào bên trong, vì vậy việc chúng tôi [DIT] thúc đẩy rất nhiều hoạt động xuất khẩu quốc tế trong giáo dục là hoàn toàn hợp lý, được hỗ trợ bởi các chuyên ngành mà bạn nhận được trong DFE. Tất cả chúng ta đều có một câu chuyện giáo dục và chúng ta đam mê tác động của nó. Đó là vì tất cả các lợi ích của chúng tôi, không chỉ để nói về KPI, mà chúng tôi thực sự quan tâm đến tương lai của đất nước này.
Bài đăng Cuộc phỏng vấn độc quyền: tại sao Nigeria sẽ là người tiếp theo cho thỏa thuận giáo dục song phương với Vương quốc Anh xuất hiện đầu tiên trên The PIE News.
* Nguồn bài viếtTư vấn du học Anh Quốc - Quốc Tế Du Học Đồng Thịnh dongthinh.co.uk (+84) 96 993.7773 | (+84) 96 1660.266 | (+44) 020 753 800 87 | info@dongthinh.co.uk
Đăng nhận xét